Dự án Cảng hàng không quốc tế Gia Bình được quảng bá là công trình chiến lược, giữ vai trò định hình quy hoạch của cả tỉnh Bắc Ninh. Cùng với sân bay là hàng loạt dự án tái định cư, giải phóng mặt bằng và tuyến đường kết nối quy mô lớn. Trên các kênh truyền thông địa phương, bức tranh được vẽ nên khá đẹp: người dân được cho là „đồng thuận cao“, quá trình thu hồi đất diễn ra thuận lợi và nhận được sự ủng hộ rộng rãi.
Nhưng khi rời khỏi những bản tin đầy màu hồng để lắng nghe tiếng nói từ chính người dân trong vùng dự án, một thực tế khác lại hiện ra. „Người dân chúng tôi bây giờ đang hoang mang, khốn khổ, khốn nạn lắm“, một người dân tại Gia Bình chia sẻ khi nói về áp lực giải phóng mặt bằng giai đoạn hai. Lời nói ấy đối lập hoàn toàn với cụm từ „đồng thuận cao“ xuất hiện trên truyền thông, đặt ra câu hỏi: đồng thuận đến từ sự đồng lòng hay từ việc người dân không còn lựa chọn nào khác?
Điều dư luận cần không phải là những khẩu hiệu về „đồng thuận“, mà là sự minh bạch về chính sách bồi thường, tái định cư, quy trình thu hồi đất và quyền được đối thoại của người dân. Bởi sự đồng thuận thực sự không được đo bằng những lời ca ngợi trên truyền thông, mà bằng việc người dân cảm thấy quyền lợi của mình được tôn trọng và bảo đảm.










