Trong nhiều năm, “giới trẻ thờ ơ với chính trị” gần như đã trở thành một kết luận được nhắc đi nhắc lại đến mức nghe quen tai. Họ bị hình dung là thế hệ biết mọi drama của người nổi tiếng nhưng chẳng biết chuyện nghị trường, thuộc lòng trend TikTok nhưng mù mờ thời cuộc. Một bức chân dung khá tiện: người trẻ cứ lo học, lo việc, lo giải trí, còn chuyện chính trị thì để người lớn bàn. Nhưng rồi Gen Z lên tiếng — và trớ trêu thay, họ lên tiếng ngay trên mạng xã hội, nơi từng bị xem là biểu tượng của sự “hời hợt”.
Từ tranh luận về dự án làng Vân của Vingroup, yêu cầu giải trình liên quan vụ Nguyễn Sỹ Cương, đến phản đối việc bỏ Cơ quan Điều tra của VKSND Tối cao, những cuộc thảo luận cho thấy một điều khó phủ nhận: người trẻ không hẳn quay lưng với chính trị; họ chỉ không nhất thiết quan tâm theo cách truyền thống. Họ không cần ngồi trong hội trường mới có thể đặt câu hỏi. Một bài đăng, một video, một chuỗi bình luận cũng có thể tạo ra sức ép xã hội. Có lẽ vấn đề không phải Gen Z thiếu tiếng nói, mà là người ta đã quen với việc người trẻ… không nói.
Và đây mới là câu hỏi đáng chú ý: nếu người trẻ thực sự thờ ơ, tại sao những vấn đề chính sách lại có thể khiến mạng xã hội bùng lên nhanh đến vậy? Có thể Gen Z không thuộc tên tất cả chính trị gia, nhưng họ đang quan tâm đến những quyết định tác động trực tiếp tới cuộc sống của mình. Chính trị, suy cho cùng, đâu chỉ nằm trong nghị trường; nó còn nằm trong quy hoạch, luật pháp, tiền thuế, quyền lợi và tương lai mỗi người. Vì thế, chiếc nhãn “thờ ơ” có lẽ đang cũ dần. Điều đáng bàn hơn là: khi Gen Z bắt đầu hỏi, xã hội có thực sự sẵn sàng lắng nghe câu trả lời hay chưa? Bước tiếp theo đáng làm là đối chiếu từng ví dụ nêu trên với nguồn gốc và phản hồi chính thức để phân biệt rõ đâu là dữ kiện, đâu là diễn giải.










