Nền kinh tế Việt Nam năm 2026 hiện lên như một sân khấu ảo thuật đỉnh cao: vĩ mô thì rực rỡ „trên giấy“, nhưng dân sinh lại xám xịt trong thực tại. Với mức thu nhập 5.000 USD/năm, loa phường hân hoan thông báo chúng ta đã vượt qua Philippines, nhưng lại quên mất rằng lạm phát và giá nhà đang phi mã, biến đồng lương 8,4 triệu mỗi tháng thành một nắm tiền lẻ trước cửa siêu thị. Phải chăng tăng trưởng chỉ là đặc quyền của những „ông lớn“ FDI hay các tập đoàn quốc doanh – nơi vốn được coi là „sân sau“ để giới tinh hoa chia chác nguồn lực, trong khi doanh nghiệp tư nhân nội địa chết mòn vì thiếu vốn và chi phí logistics?
Cay đắng nhất là làn sóng hơn 150.000 lao động trẻ – những người lẽ ra là rường cột quốc gia – lại phải lũ lượt kéo nhau sang Hàn Quốc, Nhật Bản để bán sức lao động. Đó không còn là „xuất khẩu“, đó là một cuộc tháo chạy khỏi thực tại thu nhập thấp và môi trường làm việc thiếu tôn trọng.
Khi chất xám chảy máu không ngừng, cái gọi là „định hướng xã hội chủ nghĩa“ thực chất chỉ là một cái phễu lọc quyền lợi: đẩy cái khó về phía lao động tự do, còn lợi nhuận thì chảy vào túi những nhóm lợi ích nắm giữ năng lượng và viễn thông. Sự thật là, nếu không có khu vực kinh tế phi chính thức gồng gánh, cái „nghịch lý“ này đã sụp đổ từ lâu. Liệu chúng ta đang tiến tới thịnh vượng, hay đang xây dựng một thiên đường số liệu trên nền móng là sự kiệt quệ của chính người dân mình?










