Một cơ quan hữu danh vô thực dưới thời Thủ tướng Lê Minh Hưng.

Dưới triều đại của cái gọi là „Chính phủ kỹ trị“ do Lê Minh Hưng dẫn dắt, một vở hài kịch hành chính mới vừa được công chiếu: Quyền sinh sát, quản lý và cấp phép hành nghề y tế nay được dâng tận tay các Chủ tịch UBND cấp tỉnh. Thật là một bước tiến „vượt bậc“ trong tư duy quản lý! Giờ đây, thay vì dựa vào những hội đồng chuyên môn y khoa đầy chữ nghĩa, người thầy thuốc muốn cầm dao mổ hay mở phòng mạch có lẽ phải trang bị thêm kỹ năng… đọc hiểu nghị quyết và lấy lòng chính quyền địa phương.

Nếu quyền lực đã tập trung tuyệt đối vào tay những nhà quản trị hành chính, thì sự tồn tại của Bộ Y tế chẳng khác nào một khối u dư thừa cần được „phẫu thuật“ cắt bỏ ngay lập tức. Giải tán đi cho khỏe, để ngân sách ấy còn lo cho những dự án „tượng đài“ hay các cuộc họp giao ban dài dằng dặc. Sự thật trần trụi là y đức và chuyên môn đang bị bóp nghẹt bởi chiếc thòng lọng mang tên „quyền lực địa phương“.

 Khi một ông Chủ tịch Tỉnh – người có thể am tường về quy hoạch đất đai hay chỉ tiêu lúa gạo – lại có quyền phán xét ai đủ tư cách chữa bệnh cứu người, thì nền y tế nước nhà đã chính thức bước vào thời kỳ „hành chính hóa“ sinh mạng. Bệnh nhân hãy chuẩn bị tinh thần, vì khi chuyên môn phải quỳ gối trước mệnh lệnh chính trị, thứ được cứu sống không phải là con người, mà là cái uy quyền tuyệt đối của bộ máy quản trị tham lam.

https://www.facebook.com/share/p/18VHAcokhw/