Vụ bắt giam Nguyễn Văn Lợi tại Ninh Bình không phải là một cú sốc, mà là sự xác nhận cho một quy trình „rút ruột“ tàn nhẫn đã thành tiền lệ. Khi dòng tiền từ những tấm lòng vàng đổ về vùng lũ, nó không được chảy trực tiếp đến những mái nhà tan hoang mà phải len lỏi qua cái phễu mang tên „chính quyền“. Tại đây, những cán bộ „tâm huyết“ đã nhanh tay biến tiền xương máu của đồng bào thành tài sản riêng, để mặc dân nghèo mòn mỏi bên những khoản nợ vay tạm. Phải chăng lệnh cấm người dân trực tiếp giúp nhau là để dọn đường cho những đôi bàn tay nhám nhúa này dễ bề „tranh thủ“?
Thật châm biếm khi người dân Nghệ An, Huế phải đợi hơn 10 tháng cho một hy vọng viển vông, trong khi các quan xã đã kịp „tiêu hóa“ xong những khoản lợi ích mềm từ lâu. Sự thật trần trụi là: dưới cái mác „phân phối công bằng“, một hệ thống trục lợi đã được thiết lập để gạt đi những gì đáng ra thuộc về người mất trắng tài sản.
Câu hỏi „còn bao nhiêu Lợi chưa bị lộ?“ lơ lửng như một bản án cho niềm tin đã trở về con số không. Khi sự khốn cùng của đồng bào trở thành cơ hội làm giàu cho kẻ cầm quyền, thì cái gọi là „công bộc“ chỉ còn là lớp mặt nạ hèn hạ che đậy cho một đường dây ăn chặn có hệ thống. Công lý ở đâu khi những kẻ nhân danh nhà nước lại đi cướp bóc của những người không còn gì để mất?










