Tuyên bố “không để cán bộ nghỉ việc tràn lan” ngày 22/8/2026, của Bộ trưởng Bộ Nội vụ Phạm Thị Thanh Trà đi kèm văn bản thông báo “Kết thúc thực hiện chế độ theo Nghị định 178/2024”, được giới quan sát nhận định là sự thừa nhận ngầm về sự thất bại của một chính sách vô cùng tốn kém.
Việc Chính phủ vội vã dừng hỗ trợ chỉ sau 2 tháng vận hành chính quyền hai cấp đã phơi bày thực tế tạo ra làn sóng công chức tháo chạy và kế hoạch tinh gọn biên chế bằng tiền hỗ trợ đã đi vào ngõ cụt.
Số liệu tính đến giữa tháng 8/2026 đã cho thấy khoảng 100.000 cán bộ, công chức lựa chọn nghỉ hưu sớm. Ngân sách nhà nước phải chi ra tới 170 ngàn tỷ đồng (tương đương khoảng 6,5 tỷ USD) để đền bù, – bình quân mỗi nhân sự nhận khoảng 1,7 tỷ đồng.
Nghịch lý nằm ở chỗ, một quan chức chỉ nghỉ sớm từ 2 đến 5 năm lại nhận khoản đền bù cao gấp nhiều lần tổng lương thực nhận nếu họ tiếp tục làm việc đến tuổi nghỉ hưu.
Cơ chế đền bù phi lý này không những không loại bỏ được người yếu kém mà còn biến Nghị định 178 thành “tấm vé hạ cánh an toàn” cho không ít cán bộ muốn rũ bỏ trách nhiệm trước áp lực kiểm tra sai phạm.
Đồng thời, chủ trương “sáp nhập lại giang sơn” đã đẩy nhiều người vào cảnh làm việc xa nhà với rất nhiều khó khăn, khiến họ sẵn sàng rời bỏ hệ thống để nhận tiền trợ cấp.
Làn sóng nghỉ việc tự do này khiến bộ máy cơ sở rơi vào cuộc khủng hoảng nhân sự nghiêm trọng. Nhiều cán bộ có năng lực, giữ vị trí then chốt đã chọn ra đi, trong khi hệ thống công nghệ và trang thiết bị chưa kịp đáp ứng.
Hậu quả là thủ tục hành chính vốn đã rườm rà nay lại càng đình trệ, đẩy gánh nặng chờ đợi và phiền hà về phía người dân.
Lệnh dừng chính sách thôi giữ chân cán bộ của Bộ Nội vụ được xem như một động thái bỏ của chạy lấy người.
Nhưng khoản ngân sách 6,5 tỷ đồng USD đã mất trắng lại cộng thêm những hệ lụy đè nặng lên ngân sách quốc gia, nhưng câu hỏi về trách nhiệm chưa có lời giải đáp?
Hồng Lĩnh – Thoibao.de








