Cùng là bệnh, nhưng quan tham được giảm án, còn tù nhân lương tâm bị bỏ mặc

Bệnh tật trước pháp luật đáng lẽ phải là câu chuyện của y khoa, không phải câu chuyện của chức vụ, tiền bạc hay danh phận. Thế nhưng mỗi khi xuất hiện thông tin một người đang chấp hành án được giảm án, đặc xá hoặc trả tự do sớm vì lý do sức khỏe, dư luận lại đặt câu hỏi: tiêu chuẩn nào đang được áp dụng, và có thật sự giống nhau cho tất cả mọi người? Nếu một hồ sơ bệnh án có thể mở cánh cửa nhà tù cho người này, tại sao những trường hợp khác lại khiến gia đình phải liên tục kêu cứu?

Những thông tin được gia đình bà Cấn Thị Thêu và nhà thơ Trần Đức Thạch chia sẻ về tình trạng sức khỏe của họ càng khiến câu hỏi ấy trở nên nhức nhối. Nếu người đang thi hành án có bệnh nặng, quyền được khám chữa bệnh đầy đủ phải được bảo đảm, bất kể họ là ai và bị kết án vì lý do gì. Ngược lại, mọi trường hợp giảm án hay đặc xá vì sức khỏe cũng cần được công khai tiêu chí để xã hội có thể giám sát.

Bởi cuối cùng, điều người dân đòi hỏi không phải đặc quyền cho bất kỳ ai. Họ chỉ muốn một nguyên tắc đơn giản: bệnh thì được chữa, đủ điều kiện thì được xem xét, và tiêu chuẩn phải giống nhau. Nếu pháp luật nói mọi người bình đẳng, thì cánh cửa bệnh viện và cánh cửa ân giảm cũng không thể trở thành nơi người ta nhìn thấy hai chiếc cân khác nhau. Câu hỏi còn lại là: bình đẳng trước pháp luật đang là nguyên tắc, hay chỉ là một khẩu hiệu đẹp trên giấy?

https://www.facebook.com/share/p/1C9E4zu3yp/