Đại công trường Long Thành sáng ngày 4/5 bỗng nóng hừng hực không phải bởi tiếng máy xúc, mà bởi tối hậu thư từ Thủ tướng Lê Minh Hưng: „Bắt buộc khai thác trong năm 2026“. Một dự án tiêu tốn hàng chục tỷ USD, được kỳ vọng là đôi cánh cho kinh tế vùng, nay lại hiện ra như một vũng lầy của sự tham nhũng và đình trệ.
Màn kịch chính trị tại sân bay này càng trở nên ly kỳ khi Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm từng thốt lên hai chữ „kinh khủng“ trước con số 16 tỷ USD vốn đầu tư. Một sự đánh tráo khái niệm vĩ đại: người ta vẽ ra một thiên đường hạ tầng nhưng lại vận hành nó bằng những „thuật toán“ bòn rút thâm căn cố đế. Việc ông Hưng yêu cầu Bộ Công an vào cuộc xử lý sai phạm ngay giữa lúc dự án đang hấp hối chính là cái tát vào mặt bộ máy điều hành cũ.
Hệ lụy của sự vô tri và tham lam là một công trình dang dở đứng trơ trọi giữa trời, trong khi quan chức thì lo chạy tội, nhà thầu thì kêu cứu vì không được thanh toán. Liệu cái „nhiệm vụ bắt buộc“ kia có thành hiện thực, hay chỉ là một bản báo cáo đẹp đẽ để che đậy một di sản của sự lãng phí vô tiền khoáng hậu? Một trận cười ra nước mắt khi chúng ta mơ về việc bay ra thế giới trong khi đôi chân vẫn đang bị xích lại bởi xiềng xích của những sai phạm có hệ thống.










