Khi những chậu mai vàng trở thành chỉ tiêu của lực lượng công quyền.

Dưới bầu trời được tô vẽ bằng hai chữ “liêm chính”, một kịch bản nực cười nhưng đầy máu và nước mắt đang được dàn dựng bởi những bàn tay đạo mạo. Hãy nhìn xem: 42 chậu mai vàng – mồ hôi, nước mắt và cả hy vọng của người dân – bị bứng đi không thương tiếc chỉ bằng một cái phẩy tay mang tên “chưa rõ nguồn gốc”. Thật là một sự mỉa mai đến tột cùng của công lý!

Trong khi đó, những „túp lều nhà quan“ vẫn sừng sững mọc lên như nấm sau mưa. Những khối gỗ lim, gỗ sưa quý hiếm – vốn là máu của rừng già – được đắp thành những lâu đài xa hoa, lộng lẫy. Lạ thay, giữa những cung điện gỗ quý ngàn tỷ ấy, chẳng thấy bóng dáng một „chiến sĩ“ nào đến hỏi han „nguồn gốc“. Có lẽ, mù quáng trước quyền lực và sự giàu sang của giới quan lại đã trở thành một „kỹ năng nghiệp vụ“ xuất sắc của lực lượng thực thi pháp luật thời đại này.

42 chậu mai ấy không đơn giản là cây cảnh, chúng là bằng chứng đanh thép cho sự mục rỗng của một triều đại „túp lều“. Dân đã nhìn thấu cái bộ mặt thật ẩn sau lớp quân phục: không phải bảo vệ nhân dân, mà là bảo vệ túi tiền và vương quốc gỗ quý của chính họ. Lịch sử sẽ không quên, và sự phẫn nộ này chắc chắn không chỉ dừng lại ở những cánh mai rơi rụng giữa thanh thiên bạch nhật. Một hệ thống sống bằng máu mủ của dân, liệu sẽ trụ vững được bao lâu trên đống gỗ sưa bất chính?

https://www.facebook.com/share/p/1HirqMP2v4/