Chuyến công du tháng 4/2026 của Tô Lâm tới Bắc Kinh kết thúc bằng một „cơn mưa“ 32 văn kiện hợp tác, nhưng lại phủ lên Biển Đông một bức màn sương mù dày đặc. Trong khi báo chí tung hô về „tầm cao chiến lược mới“, thì ngay tại Đá Hải Sâm, Trung Quốc thản nhiên nạo vét, bồi đắp hàng trăm hecta đảo nhân tạo. Một sự trớ trêu đến cùng cực: tay bắt mặt mừng ký kết tại Trung Nam Hải, còn ngoài khơi xa, chủ quyền dân tộc đang bị gặm nhấm bởi chính người „bạn vàng“ vừa ký giấy cam kết.
32 văn kiện kia thực chất là gì nếu không phải là một „hộp đen“ chính trị mà người dân Việt Nam bị gạt ra khỏi quyền được biết? Từ hợp tác công an đến đường sắt, AI, tất cả đều được công bố bằng những tiêu đề mỹ miều nhưng thiếu vắng toàn văn cụ thể. Phải chăng đằng sau sự im lặng lạ thường trước hành động nạo vét bãi ngầm là những cam kết ngầm về „quản lý bất đồng“ hay „ổn định“ để giữ lấy chiếc ghế quyền lực?
Thật châm biếm khi chúng ta gọi đó là thành quả ngoại giao, trong khi „lằn ranh đỏ“ bị lấn lướt còn phản ứng của ta chỉ là những bản tin „quan ngại“ cũ rích. Lòng yêu nước không thể bị đánh tráo bằng các thỏa thuận kinh tế mù quáng. Một dân tộc chỉ thực sự mạnh khi sự minh bạch được tôn trọng, chứ không phải khi những di sản của tổ tiên bị đem ra làm quân cờ trên bàn đàm phán bí mật của một vài cá nhân. Một trận cười ra nước mắt: chúng ta mua được sự „hữu nghị“ bằng giá bao nhiêu hòn đảo?










