Khi mọi đường quyền lực đều dẫn về một cái tên – Đó là Tô Lâm.

Khi Tô Lâm cùng lúc nắm hai đỉnh quyền lực—Tổng Bí thư và Chủ tịch nước—bức tranh chính trị bỗng trở nên… gọn gàng đến đáng ngờ. Người ta gọi đó là “tinh gọn bộ máy”, nhưng kẻ hoài nghi lại thấy giống một bài học quen thuộc: càng ít trung tâm, càng dễ điều khiển.

Mô hình tập thể lãnh đạo từng được ca ngợi như một dàn nhạc, mỗi người một vai để giữ nhịp cân bằng. Nhưng giờ đây, dàn nhạc ấy dường như đang chuyển sang độc tấu. Tiếng trống vẫn vang, nhưng không còn nhiều người cầm dùi. Hiệu quả có thể nhanh hơn, quyết sách có thể dứt khoát hơn—nhưng cái giá là gì khi những tiếng nói khác dần nhỏ lại?

Người ta nói học hỏi kinh nghiệm quốc tế, nhưng có vẻ “bài học dễ thuộc nhất” lại là cách gom quyền lực về một điểm. Khi quyền lực tập trung, trách nhiệm lẽ ra phải sáng rõ hơn—nhưng thực tế đôi khi lại ngược lại: ánh đèn càng rọi mạnh, bóng tối phía sau càng dày. Chính trường vì thế không còn là bàn tròn của thảo luận, mà dần giống một đường thẳng của mệnh lệnh. Và câu hỏi treo lơ lửng không phải là ai mạnh hơn, mà là: khi tất cả hội tụ vào một người, ai sẽ là người giữ thăng bằng cho cả hệ thống?

https://www.facebook.com/share/p/14XQqhbpucn/