Giá xăng tăng vọt mà báo chí vẫn khen “rẻ hơn nước ngoài”: Đánh tráo khái niệm trắng trợn!

Giá xăng dầu vừa tăng mạnh đầu tháng 4/2026, dầu diesel vọt lên 45.000 đồng/lít. Toàn cầu đang chịu cú sốc chung, nhưng cách Việt Nam xử lý lại vô cùng độc đáo. Malaysia chấp nhận chi hàng trăm nghìn tỷ để giữ giá gần như đóng băng, rồi chuyển sang trợ cấp có mục tiêu cho người nghèo. Philippines tung tiền mặt, xả kho dự trữ, hỗ trợ trực tiếp vận tải và ngư dân. Còn Việt Nam? Hai đợt tăng giá liên tiếp, rồi báo chí nhà nước đồng loạt reo hò: “Giá xăng Việt Nam vẫn rẻ hơn Singapore, Thái Lan!”

Họ so sánh giá tuyệt đối, không so khả năng mua. Ở Việt Nam, một giờ lao động vất vả của công nhân, tài xế chỉ mua được chưa đến 1 lít xăng. Trong khi ở các nước khá hơn, con số ấy là 8–10 lít. Rẻ với ai? Rẻ với túi tiền quan chức đi xe công hay với dân lao động phải chở hàng, chở khách, chạy xe ôm mỗi ngày?

Đây chính là phép đánh tráo bản chất tinh vi. Không giảm thuế, không trợ cấp trực tiếp, không hỗ trợ ngư dân và vận tải – những đối tượng chịu thiệt hại nặng nhất. Thay vào đó là chiến dịch truyền thông xoa dịu: “Mọi thứ vẫn ổn, các nước còn đắt hơn kìa!”. Người dân đổ xăng đắt đỏ, chi phí vận chuyển tăng, hàng hóa đội giá, lạm phát lan tỏa, nhưng báo chí vẫn tỉnh bơ tuyên truyền “giá rẻ”.

Sự thật phũ phàng: xăng dầu là mạch máu kinh tế. Giá tăng thì mọi thứ tăng theo, từ tô phở sáng đến vé xe bus. Chính phủ không làm giá thực sự rẻ bằng cách cắt giảm thuế phí khổng lồ đang đánh vào xăng dầu, mà chỉ dùng báo chí ru ngủ dân chúng. Khi sức chịu đựng của người dân cạn kiệt, thứ cạn trước không phải xăng mà là lòng tin và sự cam chịu.

Đây không còn là quản lý kinh tế, mà là nghệ thuật đánh lừa tâm lý