Giữa kỷ nguyên „chuyển đổi số“ rầm rộ với những khẩu hiệu thanh toán không tiền mặt đầy ngạo nghễ, một tiểu phẩm hài đen mang tầm quốc gia đã diễn ra tại tỉnh Bình Định. Người dân được lệnh gác lại mọi công ăn việc làm, lặn lội đội nắng đến hội trường để nhận tiền hỗ trợ thiên tai, với quy định nghiêm ngặt: Không được nhận thay. Để rồi sau hơn 2 giờ đồng hồ chực chờ mòn mỏi, một cụ già 75 tuổi vượt 5 cây số đã vinh dự nhận về số tiền hỗ trợ kỷ lục: 2.000 đồng – sau khi đã bị cán bộ „bớt“ mất 600 đồng tiền lẻ vì không có tiền thối.
Sự thật trần trụi đằng sau những đồng tiền cứu trợ rẻ rúng này là sự quan liêu, vô cảm đến mức tàn nhẫn của bộ máy hành chính. Chi phí xăng xe và công sức của người dân còn đắt gấp hàng chục lần giá trị của những tờ tiền lẻ mà họ được ban phát. Thay vì gộp chung các khoản, chuyển khoản hay linh hoạt xử lý, chính quyền vẫn chọn cách hành dân ra bã để hoàn thành thủ tục ký nhận, phục vụ cho các báo cáo thành tích giải ngân đẹp đẽ trên giấy tờ.
Đây chính là bức tranh châm biếm sâu cay cho bộ mặt thật của „chính quyền số“: Một hệ thống tiêu tốn hàng nghìn tỷ đồng để hiện đại hóa nhưng lại sẵn sàng bắt một cụ già khom lưng chờ đợi chỉ để nhận lại một số tiền không đủ mua một ly trà đá.










