Cơn phê „mai thuý“ của Miu Lê có giúp dân quên nỗi đau mất đất?

Trong cái rạp xiếc truyền thông đầy rẫy những trò ảo thuật, kịch bản „Dương đông kích tây“ chưa bao giờ lỗi thời. Khi hàng ngàn hộ dân tại dự án cầu Trần Hưng Đạo đang khóc ròng vì giá đền bù rẻ mạt—thứ chỉ đủ mua một vài mét vuông ở vùng ven trong khi họ mất đi kế sinh nhai giữa lòng thủ đô—thì bỗng nhiên, một „cứu cánh“ xuất hiện đúng lúc. Ca sĩ Miu Lê và câu chuyện „mai thuý“ được đẩy lên như một quả bom nguyên tử, san phẳng mọi tiếng kêu cứu của người dân. Phải chăng, một hơi thuốc của giới nghệ sĩ lại có „trọng lượng“ hơn cả nước mắt của hàng ngàn con người đang đứng trước nguy cơ trắng tay?

Sự thật trần trụi là báo chí chính thống đang đóng vai những kẻ „điếc có chọn lọc“. Những bài phân tích về chính sách đất đai, những nỗi đau mất nhà bị thay thế bằng những dòng tít rẻ tiền về sự nghiệp của một cô ca sĩ. Đây không đơn thuần là thị hiếu, mà là một chiến dịch „gây mê“ dư luận có hệ thống. Khi dân mất nhà, đó là một vết thương hành chính cần che đậy; nhưng khi nghệ sĩ dùng chất cấm, đó là một mồi nhử hoàn hảo để hướng đám đông vào những cuộc tranh luận đạo đức vô thưởng vô phạt.

Công thức đã quá rõ ràng: Cứ khi nào những vấn đề nhạy cảm về dân sinh đẩy lên đỉnh điểm, thì showbiz lại được đem ra tế thần. Người dân mải mê soi xét đời tư nghệ sĩ mà quên mất rằng ngay dưới chân mình, nền móng của sự an cư đang bị lung lay bởi những quyết định áp đặt. Truyền thông lúc này không còn là tiếng nói của công lý, mà là một chiếc khăn tay được dùng để bịt miệng những người yếu thế, biến nỗi đau của dân thành những nốt nhạc trầm bị lãng quên trong bản đồng ca huyên náo của những scandal dàn dựng.

https://www.facebook.com/share/p/1Doozj58ZG/