Chiều cuối tháng Ba, Thủ tướng Phạm Minh Chính lại xuất hiện tại công trường Sân bay Long Thành – lần thứ mười! Ông nghiêm giọng “phải đẩy nhanh tiến độ”, “kiên quyết hoàn thành đúng cam kết”, nhằm khai thác thương mại cuối năm 2026. Nghe thì oai phong lẫm liệt, quyết tâm sắt đá. Nhưng sự thật phũ phàng: mốc thời gian này đã lùi lại nửa năm so với kế hoạch cũ. “Thúc đẩy” mãi mà vẫn… ì ạch như rùa bò.
Long Thành giờ giống như một vở kịch dài tập không có hồi kết. Mỗi lần Thủ tướng xuống kiểm tra là một màn “thúc đẩy” mới, camera quay tưng bừng, báo chí đưa tin rầm rộ. Thế rồi công trường vẫn ngổn ngang, tiến độ vẫn “linh hoạt”, nhà thầu vẫn kêu trời vì vướng mắc giải phóng mặt bằng, vốn liếng, thủ tục. Dự án tỷ đô quốc gia trở thành nơi diễn tập câu nói sáo rỗng: “Quyết tâm cao, nỗ lực lớn, hành động quyết liệt”.
Sự thật là Long Thành đang chứng minh rõ ràng một căn bệnh mãn tính của hệ thống: kiểm tra nhiều hơn làm, họp bàn nhiều hơn thi công. Từ khi khởi công đến nay, số lần Thủ tướng và lãnh đạo cấp cao “kiểm tra, đôn đốc” có thể làm thành một cuốn lịch dày cộp. Mỗi lần xuống là một lần hứa hẹn, nhưng thực tế dự án vẫn chậm chạp, chi phí thì đội lên không ngừng. Người dân chờ mãi một sân bay hiện đại ngang tầm khu vực, trong khi tiền thuế của họ liên tục chảy vào cái hố đen mang tên “thúc đẩy”.
Đây không còn là vấn đề của riêng Long Thành. Đây là minh chứng sống động cho kiểu quản lý “kiểm tra thay vì giải quyết”. Thủ tướng kiểm tra lần thứ 10, lần thứ 11, lần thứ 20… thì công trường vẫn y nguyên những vướng mắc cũ. Hứa hẹn cuối 2026 nghe hay, nhưng với đà này, biết đâu lại phải “linh hoạt” thêm vài năm nữa.
Long Thành không thiếu quyết tâm trên miệng, thiếu chính là hành động thực sự và trách nhiệm rõ ràng. Còn bao lần “thúc đẩy” nữa mới xong? Hay đây chỉ là vở kịch dài tập để che đậy sự chậm trễ triền miên?










