“Tiền trong dân còn nhiều lắm” – câu nói quen thuộc được lặp lại suốt nhiều năm như một lời kêu gọi huy động nguồn lực. Nhưng phía sau đó là một nghịch lý ngày càng lộ rõ: người dân chắt chiu từng đồng, tích trữ vàng để tự phòng thân, còn khối tài sản lớn nhất lại nằm trong két sắt của một bộ phận quan chức.
Thực tế cho thấy, mỗi khi một vụ án tham nhũng bị phanh phui, xã hội lại choáng váng trước quy mô tài sản bị thu giữ. Theo thông tin từ cơ quan điều tra trong một số vụ việc, có trường hợp kê biên tới hàng trăm tỷ đồng tiền mặt, vàng miếng và bất động sản – những con số vượt xa khả năng tích lũy cả đời của một người lao động bình thường. Những vụ án ấy không phải cá biệt, mà chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm kéo dài nhiều năm.
Trong khi đó, người dân phải đối mặt với lạm phát, giá cả leo thang, thu nhập bấp bênh. Dòng tiền đáng lẽ vận hành nền kinh tế lại bị “đóng băng” trong biệt phủ, két sắt và những tài sản khó kiểm soát. Việc liên tục nói đến “tiền trong dân” vì thế dễ trở thành một thông điệp mị dân, khi nguồn lực thật sự đang bị bóp nghẹt bởi tham nhũng và đặc quyền.
Câu hỏi đặt ra là: trước khi tìm cách huy động vàng, tiền của dân, liệu đã đến lúc phải mở những “két sắt quyền lực” – nơi cất giữ khối tài sản làm nghèo đất nước và xói mòn công bằng xã hội?










