Ngày 30/7, Quỹ Phát triển Khoa học và Công nghệ Quốc gia thuộc Bộ Khoa học và Công nghệ thông báo tìm đơn vị nghiên cứu nhằm tổng kết việc thi hành và đề xuất sửa đổi, bổ sung toàn diện Hiến pháp năm 2013. Một nhiệm vụ không hề nhỏ: nghiên cứu cả lý luận lẫn thực tiễn lập hiến ở Việt Nam và thế giới, từ đó đưa ra quan điểm, định hướng và nội dung sửa đổi tổng thể. Kinh phí hỗ trợ tối đa dự kiến 7 tỷ đồng, thời gian thực hiện tối đa 30 tháng. Nghe qua, đúng là một “đại công trình” nghiên cứu.
Nhưng có một chi tiết khiến người ta phải dừng lại: thời gian nhận hồ sơ chỉ từ ngày 31/7 đến 13/8/2026, tức khoảng hai tuần. Một đề tài liên quan trực tiếp đến văn bản pháp lý nền tảng của quốc gia được đặt lên bàn cân với một khoảng thời gian đăng ký ngắn đến mức khiến người ngoài cuộc phải tự hỏi: liệu các đơn vị nghiên cứu có đủ thời gian chuẩn bị một đề xuất tương xứng với tầm vóc của nhiệm vụ? Hay đây chỉ đơn giản là thủ tục hành chính, ai nhanh tay thì… vào cuộc?
Bảy tỷ đồng là tiền ngân sách. Ba mươi tháng là thời gian nghiên cứu. Còn Hiến pháp là nền tảng pháp lý của cả quốc gia. Vì vậy, điều đáng bàn không phải chỉ là ai sẽ nhận được khoản kinh phí ấy, mà là quy trình lựa chọn có đủ rộng, đủ minh bạch và đủ thời gian để thu hút những đề xuất tốt nhất hay không. Một công việc hệ trọng cần trí tuệ rộng nhất mà cánh cửa tiếp nhận hồ sơ lại mở trong thời gian rất ngắn — đó là cách tuyển chọn cho một công trình sửa Hiến pháp, hay chỉ là một cuộc chạy đua với đồng hồ?










