Những ngày qua, hình ảnh bà Nguyễn Phương Hằng bị gạch chéo đỏ xuất hiện trên một số tài khoản mạng xã hội của cơ quan công an, kèm khuyến cáo người dân không chia sẻ thông tin giả hoặc chưa được kiểm chứng. Cảnh báo tin giả là cần thiết, nhất là trong thời đại mạng xã hội có thể biến một tin đồn thành “sự thật” chỉ sau vài cú nhấp chuột. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: một bức ảnh bị gạch chéo đỏ tự nó có phải là bằng chứng đủ để công chúng kết luận thông tin liên quan là giả?
Nếu cơ quan chức năng xác định một nội dung sai sự thật, điều công chúng cần là căn cứ cụ thể: thông tin nào sai, sai ở đâu, nguồn chính xác là gì và vì sao người dân không nên tin. Còn nếu chỉ đưa một hình ảnh rồi đóng dấu “tin giả”, công chúng được yêu cầu tin vào kết luận nhưng lại không được cung cấp đầy đủ dữ liệu để tự kiểm chứng. Thế thì chẳng khác nào: “Chúng tôi bảo không đúng, còn các bạn đừng hỏi vì sao.” Một cách quản lý thông tin như vậy rất dễ biến cảnh báo thành một mệnh lệnh phải tin.
Đặc biệt, việc một cá nhân bị đưa hình ảnh vào các thông báo cảnh báo không nên được hiểu thành việc người đó đã phạm tội hay sắp bị khởi tố nếu chưa có thông tin chính thức xác nhận. Chính vì vậy, thay vì chạy theo những lời đồn về một “đối tượng tiếp theo”, điều đáng hỏi hơn là: cơ quan chức năng có thể đưa ra bằng chứng minh bạch đến đâu để thuyết phục công chúng? Trong thời đại thông tin, muốn người dân không tin tin giả thì trước hết, chính cơ quan công quyền cũng cần cho người dân đủ dữ liệu để kiểm chứng.










