Quan chức chỉ cần nói „vì lợi ích chung“ là vô can?

Có những đề xuất khiến người dân không lo vì mục tiêu, mà lo vì cách thực thi. Miễn truy cứu trách nhiệm hình sự cho cán bộ nếu hành động „vì lợi ích chung“ nghe qua rất nhân văn, nhưng câu hỏi lớn là: ai sẽ là người xác định thế nào là „lợi ích chung“? Nếu không có tiêu chí rõ ràng, khái niệm này rất dễ trở thành chiếc ô che mưa cho những sai phạm nghiêm trọng.

Pháp luật muốn tạo động lực cho người dám nghĩ, dám làm là điều cần thiết. Nhưng khuyến khích đổi mới không đồng nghĩa với việc tạo ra một „vùng xám“ để né tránh trách nhiệm. Người có quyền lực càng lớn thì nghĩa vụ cẩn trọng càng cao. Nếu mọi sai lầm đều có thể được bao biện bằng một mục đích tốt đẹp, thì ranh giới giữa đổi mới và lạm quyền sẽ ngày càng mong manh.

Một xã hội pháp quyền không thể vận hành bằng niềm tin vào lời hứa, mà phải dựa trên tiêu chí minh bạch, cơ chế giám sát độc lập và trách nhiệm rõ ràng. Nếu không, điều người dân nhìn thấy sẽ không còn là sự công bằng của pháp luật, mà là hai thước đo khác nhau dành cho người có quyền và người không có quyền. Khi niềm tin bị bào mòn, thiệt hại lớn nhất không chỉ là tiền ngân sách, mà còn là sự công bằng và uy tín của cả hệ thống pháp luật.

https://www.facebook.com/share/p/1L8BVaUc3c/