Một kịch bản quen thuộc lại được tái diễn tại vùng đất quan họ Bắc Ninh, nơi năm ngôi nhà thờ cổ kính và hàng trăm hộ dân bỗng chốc nhận trát di dời thần tốc để nhường chỗ cho siêu dự án sân bay Gia Bình. Người ta say sưa vẽ ra bức tranh tương lai lộng lẫy với „tầm nhìn chiến lược“ và „phục vụ sự kiện quốc tế“, nhưng lại quên mất việc trả lời những câu hỏi sát sườn của dân nghèo.
Mất đất, mất nhà, mất luôn cả chốn nương tựa tâm linh gắn liền với bao thế hệ, người dân ngơ ngác không biết mình sẽ đi đâu về đâu khi số tiền đền bù ít ỏi chẳng đủ dựng lại một mái nhà nghiêm chỉnh.
Sự trớ trêu đạt đến đỉnh điểm khi chính quyền chọn cách đẩy nhanh tiến độ thay vì đối thoại minh bạch bằng số liệu và phương án sinh kế rõ ràng. Người dân có quyền hoài nghi khi những lời hứa hẹn về ngày mai tươi sáng cứ tỷ lệ nghịch với cuộc sống đang bị đảo lộn từng ngày của họ. Bản chất của sự hy sinh chỉ có ý nghĩa khi nó mang lại hạnh phúc thực sự cho cộng đồng, chứ không phải biến cuộc sống của người dân thành vật tế thần cho những bản báo cáo thành tích bóng bẩy. Liệu những gì họ mất hôm nay có đổi lại được gì ngoài những lời hứa suông?










