Một vở kịch „đổi đất lấy phồn vinh“ quen thuộc đang được tổng duyệt tại bờ nam sông Hồng, mang theo đầy đủ dư vị cay đắng của bóng ma Thủ Thiêm mười năm trước. Kịch bản cũ rích lại được mang ra diễn: Cam kết tương lai rực rỡ, đô thị đáng sống, nhưng tuyệt nhiên giấu nhẹm số phận của hàng ngàn dân đen dưới những nét vẽ hoành tráng.
Khi thu hồi đất phục vụ đại gia, chính quyền hành động với tốc độ ánh sáng; nhưng khi dân hỏi về ranh giới quy hoạch, sự minh bạch hay trách nhiệm đền bù, câu trả lời nhận được chỉ là sự im lặng đáng sợ như bí mật quốc gia.
Hóa ra, trong tư duy của nhóm lợi ích độc quyền, người nghèo chỉ là những dấu chấm nhỏ cần xóa sổ để nhường chỗ cho các siêu dự án phân lô bán nền. Tiền chung chia cho quan chức đủ dày thì đất vàng, đất bạc nào cũng có thể bị cướp trắng tay. Người dân không thể đặt niềm tin vô điều kiện vào những cái bánh vẽ công nghệ, khi vết xe đổ dồn dân vào đường cùng của Thủ Thiêm vẫn còn rỉ máu. Ven sông Hồng mười năm nữa sẽ là biểu tượng phát triển, hay lại thêm một quảng trường của những tiếng khóc than oan khiên dai dẳng?










