Chỉ trong vài tháng, một bãi đá chìm như Hải Sâm bỗng “trồi lên” thành đảo nhân tạo, như thể phép màu giữa Biển Đông. Nhưng đó không phải phép màu—đó là chiến lược. Trong khi người ta đổ cát, dựng đường băng, chuẩn bị cho máy bay cất cánh hướng thẳng vào bờ biển Việt Nam, thì ta vẫn đang loay hoay với những câu chữ quen thuộc: “quan ngại”, “phản đối”, “yêu cầu”. Những cụm từ nghe mạnh mẽ trên giấy, nhưng mỏng như gió trước thực địa.
Người ta xây căn cứ, ta xây… thông cáo. Người ta kiểm soát không gian, ta kiểm soát ngôn từ. Một bên tạo ra sự đã rồi, bên kia vẫn tranh luận xem nên nói “mạnh mẽ” hay “kiên quyết”. Có lẽ Bắc Kinh không cần phải vội—bởi mỗi lần họ tiến thêm một bước, phản ứng phía này vẫn y nguyên như cũ, như một kịch bản không bao giờ đổi vai.
Câu hỏi không còn là họ đang làm gì—mà là ta sẽ làm gì khác đi? Nếu mọi phản ứng chỉ dừng ở mức “lên tiếng”, thì tiếng nói ấy sẽ vang được bao xa giữa những đường băng đang kéo dài từng ngày?
Ân Nguyễn – Thoibao.de










