Trong bộ máy chính trị, “kiểm tra, giám sát” vốn là hai từ nghe rất quen. Nhưng khi một ủy viên Bộ Chính trị được cử đi kiểm tra chính cơ quan quyền lực trung tâm của Chính phủ, câu chuyện bỗng trở nên thú vị hơn nhiều.
Lần này, ông Nguyễn Thanh Nghị – tân ủy viên Bộ Chính trị và cũng là gương mặt quen thuộc trong dòng chảy chính trị nhiều năm – được giao dẫn đầu đoàn kiểm tra Ban Thường vụ Đảng ủy Chính phủ. Nhiệm vụ nghe khá chuẩn mực: giám sát việc quán triệt nghị quyết, xem xét cách triển khai mô hình chính quyền hai cấp, và cả bài toán tăng trưởng hai chữ số.
Nhưng trong chính trị, đôi khi điều đáng chú ý không phải là nhiệm vụ được viết trong văn bản, mà là thời điểm nó diễn ra.
Khi Thủ tướng Phạm Minh Chính được cho là sắp rời Chính phủ, còn một gương mặt mới trong Bộ Chính trị bắt đầu xuất hiện với vai trò “kiểm tra”, nhiều người không khỏi tò mò: đây chỉ là hoạt động thường niên của hệ thống, hay là những bước di chuyển đầu tiên trên bàn cờ nhân sự?
Trong cơ chế hiện nay, các đoàn kiểm tra thường do ủy viên Bộ Chính trị dẫn đầu, đi “soi” các tổ chức đảng lớn từ quân đội, công an đến chính phủ. Tất cả đều đúng quy trình, đúng điều lệ, và đúng kế hoạch.
Nhưng điều khiến người quan sát bật cười nhẹ là nghịch lý quen thuộc: quyền lực đi kiểm tra quyền lực, trong một hệ thống nơi mọi mắt xích đều nằm trong cùng một guồng máy.
Vì thế, câu hỏi châm biếm nhưng khó tránh khỏi vẫn còn treo lơ lửng: khi mọi người đều đang kiểm tra lẫn nhau, rốt cuộc ai mới là người thực sự đứng ngoài để giám sát toàn bộ cuộc chơi?










