Người ta từng nghĩ công an là lực lượng giữ gìn trật tự: bắt tội phạm, bảo vệ an ninh, giữ cho đường phố yên bình. Nhưng dường như trong bức tranh mới, chiếc mũ kêpi không chỉ dừng ở cổng đồn. Nó đang lặng lẽ bước vào phòng họp quy hoạch, bàn thảo dự án, thậm chí cả bản đồ đất đai quốc gia.
Đề xuất để Bộ Công an tham gia thẩm định quy hoạch sử dụng đất và các dự án đầu tư nghe qua rất “vì an ninh”. Nhưng nếu soi kỹ, nhiều người chợt thấy một cánh tay mới của “bạch tuộc quyền lực” đang vươn ra. Hôm nay là góp ý quy hoạch, ngày mai có thể là quyết định nên hay không nên xây một nhà máy, một khu đô thị, hay cả một cảng biển.
Trong thế giới ấy, doanh nghiệp không chỉ cần giấy phép, vốn liếng và thị trường. Họ còn cần… một cái gật đầu mang tên “đảm bảo an ninh”. Chỉ một kiến nghị tạm dừng cũng đủ khiến dự án bạc tỷ bốc hơi nhanh hơn cả sương sớm.
Khi mọi dự án đều phải đi qua “kính hiển vi an ninh”, ranh giới giữa quản lý nhà nước và tư duy doanh trại bắt đầu mờ dần. Và câu hỏi châm biếm nhưng không kém phần nghiêm túc được đặt ra: liệu chúng ta đang xây dựng một nền kinh tế thị trường, hay đang quy hoạch một… trại lính khổng lồ?










